Câu chuyện của 1 cơn gió

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Câu chuyện của 1 cơn gió

Bài gửi  nhatminhluu on 06/11/11, 08:12 pm

Gió trưởng thành trong 1 vườn hoa rất đẹp. Ngày ngày gió đều đi dạo quanh vườn hoa. Những bông hoa đều mến gió. Mỗi lần gió đến, hoa lại khẽ rung rinh theo gió. Gió vui lắm. Nhưng dần rồi gió cũng đã quen với cảnh ấy. Gió ko còn để ý đến hoa nữa. Gió dần trở nên vô tình. Gió thổi nhẹ hơn, nhanh hơn. Đôi khi ta ko thể nào cảm nhận đc cơn gió ấy nữa. Đôi khi cơn gió lại mang 1 cảm giác lạnh lẽo đến rợn người. Nhưng những cánh hoa thì khác. Hoa vẫn cố gắng đung đưa theo gió. Hoa ko cần biết gió vô tình đến mức nào. Hoa vẫn luôn nghĩ về gió. Đến 1 ngày nọ, gió chán ghét với cuộc sống hiện tại. Gió bay đi thật xa. Gió đi mãi... đi mãi... Gió đến bất cứ nơi đâu thì những đóa hoa ở đấy đều chào đón gió. Chúng cũng rất mến gió. Thậm chí có những đóa hoa tung mình ra khỏi mặt đất để đi theo gió. Nhưng gió nào quan tâm. Gió cứ đi mãi để cho những cánh hoa ấy héo tàn rồi rơi xuống đất. Gió đi mãi... đi mãi... Rồi bỗng 1 ngày, gió giật mình nhận ra 1 điều vô cùng thú vị: Có 1 đóa hoa ko hề rung động trước gió. Điều này làm gió rất ngạc nhiên. Gió bèn nán lại để tìm hiểu hoa. Đó là một bông hoa dại nhưng lại mang 1 sắc đẹp diệu kì. 1 sắc đẹp có thể làm điên đảo bất cứ cơn gió nào. Gió cũng vậy. Lần đầu tiên gió biết đến cảm giác thích thật sự là như thế nào. Gió làm mọi cách để chiếm giữ hoa cho riêng mình nhưng lại ko thể. Chính lúc ấy, lần đầu tiên gió biết đến sự có mặt của đất. Đất đã giữ hoa lại, và chính bản thân hoa cũng ko muốn xa đất. Gió càng thổi mạnh bao nhiêu thì hoa càng bám chặt lấy đất bấy nhiêu. Gió đâu hay rằng phía trên cao bầu trời có 1 đám mây vẫn luôn nhìn theo gió. Những lúc gió thổi mạnh mây buồn lắm. Mây buồn vì biết rằng gió cũng buồn. Mây mang 1 màu xám xịt. Nỗi buồn ấy cứ tích tụ dần rồi lớn lên. Gió vẫn ko hay biết sự có mặt của mây. Gió vẫn cố chấp níu kéo hoa theo mình mặc cho hoa có bám chặt vào đất như thế nào đi nữa. Gió điên cuồng thổi. Gió thổi tan mọi thứ xung quanh. Mây đã chứng kiến tất cả. Mây đau lòng lắm. Mây chỉ có thể lặng lẽ nhìn gió điên cuồng mà thôi. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, 1 ngày u ám nọ, khi gió vẫn đang điên cuồng thổi, thì bỗng từ đâu mưa đổ ập xuống. Gió bàng hoàng đứng im nhìn xung quanh. Ko! Là mây đang khóc. Những giọt mưa chính là nước mắt của mây. Những giọt nước mắt mang nặng nỗi buồn, sự uất ức mà mây đã kìm nén trong lòng bấy lâu nay. Trong khoảnh khắc ấy, gió chợt hiểu ra tất cả. Có người nói rằng: "Có những người sinh ra để làm người chồng tốt, cung có những người sinh ra để làm người yêu tốt". Còn gió thì khác, với gió, gió đc sinh ra chỉ để làm bạn với hoa thôi. Gió ko thể chăm sóc cho hoa đc như đất. Có thể đất đối xử tốt với hoa cũng có thể ko. Nhưng đó là định mệnh. Hoa là của đất, mãi mãi là như thế. Còn gió đc sinh ra chỉ để giành cho mây thôi. Gió hiểu điều đó. Từ lúc ấy trở đi gió đã trở nên hiền dịu hơn. Gió đã ko còn mang lại cảm giác lạnh lẽo như trước kia nữa. Gió bây giờ mang 1 sự ấm áp đến dễ chịu. Hoa cũng ko còn khó chịu mỗi khi gió xuất hiện nữa. Hoa khẽ rung mỗi lần gió tới. Bây giờ gió sẽ trân trọng tình bạn ấy. Còn riêng gió, gió sẽ đi tìm... Sẽ ko bao giờ gió vội vàng như trước kia nữa... Gió sẽ đi tìm mây cho riêng mình... Vậy thôi! Smile

nhatminhluu
Thành Viên Tích Cực Bậc 3
Thành Viên Tích Cực Bậc 3

Họ và Tên: : Lưu Nhật Minh
Tổng số bài gửi : 253
Join date : 01/10/2011
Age : 23

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết